Hoàng Giang nhận sơn nhà khuyên tai vàng gây bất ngờ dư luận

Rất lạ khi một loài cá ở suối thần ở hai bên mang của chúng được phủ một lớp mạ ánh kim màu àng óng ánh: theo mọi người dân sống ở đây nói rằng cá này rất thiêng nên không ai giám ăn thịt

>> Các bạn mong muốn có ngôi nhà đẹp hãy đến với Hoàng Giang

làng đã có đến mấy người phải treo cổ tự vẫn! Mẹ vong tay bac dễ giận dữ. Những lỗi lầm của nó không đáng phạt, mẹ cũng đánh. Nó hay bị đòn vì những chuyện đẩu đâu. Hầu hết là vong tay bac chuyện giận cá chém thớt. Khi đó nó chỉ khóc Ba; khóc âm thầm, lặng lẽ, oan nghiệt. Nó càng muốn được trò chuyện với Ba bằng những lá thư, viết và đốt đi. Những người xung quanh có ai trò chuyện với nó đâu. Mẹ bắt đầu làm viộc một ngày từ lúc nửa đêm, kết thúc khi gà đã về chuồng. Mẹ làm gì còn thời gian và sức lực để trò chuyện! Không hiểu sao cả bốn chị em nó đều ít nói dần. Chỉ thấy bốn đôi mắt to luôn tìm nhau thao láo. Ngay những đứa anh em con cậu con dì cũng tẩy chay chị em nó. Mặc dù cả bốn đứa lúc nào cũng nhường nhịn chúng. Bọn ấy bảo, có chị em nó về ở thêm bẩn nhà. Hôm nay nó chỉ viết thư, đốt gửi cho Ba. Nó có đốt nhà ông ngoại đâu! Ông bà ngoại là người đẻ ra mẹ cơ mà. Thế mà nó bị đòn đau. Nằm một mình bên bờ sông, nghĩ lại nó mói nấc lên từng cơn dài.

Khuyen tai

Tất cả chỉ p Ba chết. Những năm xưa Ba còn sống, nó không khuyen tai bao giờ bị đánh. Họ hàng nội ngoại ai cũng cưng chiều. Nay họ khinh miệt mẹ con nó. Sự khinh miệt đó rõ nhất, ghê gớm khuyen tai nhất từ khi bát gạo cuối cùng đã hết; khi ngôi nhà to người khác đến ở; khi mẹ con nó phải đi sống nhờ. Ngưòi ta bảo mẹ góa con côi, mấy kẻ ngóc đầu lên được. Ông bà nội ra ở tận bãi sông Cái;

Khuyen tai

túp lều đó quá chật. Mẹ con nó về ở với ông bà ngoạiNó nhẫn bạc cặp nhận ra sự khinh trọng, yêu ghét đều do sự còn mất của Ba, đều do sự còn mất của ngôi nhà đẹp và những bát cơm nhẫn bạc cặp ngon!Vừa bị đánh vì tội viết thư, đốt thư (mà mọi người khép cho tội đốt nhà!), nó đã lại nghĩ sẽ viết gì cho Ba. Phải viết để Ba báo mộng cho mẹ đừng đánh nó nữa. Nó có tội gì đâu. Nhất định Ba sẽ bênh vực. Ba thương nó. Một đêm rét mướt, nó mơ thấy Ba ôm nó rất chặt. Ông vỗ vào lưng dỗ cho nó ngủ. Ông xoa xoa, thổi thổi vào những lằn roi đã mưng mủ và lở loét của nó. Vết thương khỏi ngay. Nó sung sướng gọi Ba rõ to. Bừng tỉnh, té ra chỉ là một giấc mộng! Trời ơi, ông bà thường khấn Ba sống khôn chết thiêng mà.

You might also like

Leave a Reply